Trần Vũ bình tĩnh nhìn Trương Ngọc Nhi.
Trương Ngọc Nhi cười vui vẻ, đôi mắt biết nói đầy vẻ chế giễu.
Trần Vũ cúi đầu, hít một hơi, lẩm bẩm: “Ta đích thực rất ngu ngốc.”
“Ta tưởng rằng mình có thể giải quyết được việc này.”
Trần Vũ bình tĩnh nhìn Trương Ngọc Nhi.
Trương Ngọc Nhi cười vui vẻ, đôi mắt biết nói đầy vẻ chế giễu.
Trần Vũ cúi đầu, hít một hơi, lẩm bẩm: “Ta đích thực rất ngu ngốc.”
“Ta tưởng rằng mình có thể giải quyết được việc này.”