Logo
Chương 1579: Có chủ tất nhiên phải có nhân sủng. (2)

Sát ý của hắn ta sôi sục, sát khí đan xen, những sương mù ở xung quang đều rung động.

“Lột da thực thảo, luyện hết thần hồn… Nếu như không để cho ngươi nếm hết tất cả đau khổ trên thế gian, ta không còn là Thần Đế.”

Vương Cực Vân lau đi thứ bẩn thỉu ở trên khoé miệng, sắc mặt cực kỳ âm u.

Những Á Đế, tôn giả khác cũng phản ứng kịp, đáy lòng tràn đầy căm hận mà nhìn Ngô Đại Đức, con chó đen.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng