“Tính toán thời gian hẳn là không sai biệt lắm.”
“Hạ lệnh xuống, triệu tập toàn bộ nhân thủ tới đây, cá đã mắc câu, ta cũng nên thu lưới.”
Cố Trường Ca cười cười, thân ảnh khẽ động, cất bước giữa hư không trước mắt như có bậc thang vô hình ngưng kết hiện lên, bước tới một bước đã cách xa vạn dặm.
“Vâng công tử.” Nghê Thường cung kính lên tiếng, thân ảnh cũng biến mất trong nháy mắt.

