Logo
Chương 1681: Ếch ngồi đáy giếng

Sắc trời ảm đạm, sương đen mỏng manh phủ khắp nơi, phóng tầm mắt nhìn lại một mảnh thiên địa màu nâu đỏ thẫm.

Đoạn sơn đâu đâu cũng có vết nứt, thậm trí hình như vài chỗ bị xóa sổ, san bằng bởi một bàn tay vô hình to lớn cứng rắn.

Bên trong thiên địa tràn ngập khí tức không rõ làm cho người ta sợ hãi bất an như từng mai táng vô số oan hồn.

Ngay cả những người có tu vi cao thâm sau khi tới đây cũng sẽ không nhịn được mà run rẩy, cảm giác thần hồn rét lạnh, bên tai như có từng trận gió lạnh thổi qua.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng