"Công tử..."
Tô Thanh Ca hơi trầm mặc một lát, sau đó sương mù đang che lấp thân ảnh và dung mạo lập tức tan đi, để lộ dung nhan thanh lệ tuyệt đẹp. Chỉ có điều ánh mắt nàng lại toát lên vẻ rất phức tạp, vừa buồn bã vừa giãy giụa lại vừa đau đớn.
Nhưng những cảm xúc này rất nhanh đã biến mất không còn mảy may, thần sắc nàng lạnh lùng bình tĩnh, không nhiễm bụi trần, giống như lúc nàng mới gặp Cố Trường Ca.
"Ngươi là..."

