Lam Dật Phi nhìn bốn phía chung quanh một lượt, thấy tất cả sư huynh đệ đều đang nhắm mắt dưỡng thần, đệ tử phụ trách tuần tra cũng không phát giác ra dị trạng ở chỗ hắn.
"Thời gian một khắc cũng đủ để lấy bản nguyên của hắn xong trở về rồi."
Đôi mắt của hắn trở nên cực kỳ sâu thẳm, thở dài một tiếng với vẻ hình như hơi bất đắc dĩ.
Sau đó hắn nhẹ nhàng rung ống tay áo, để lại một đạo thân khó phân biệt thật giả ở tại chỗ, còn chân thân lại hóa thành một đạo hư ảnh, nhanh chóng lao đi không còn tung tích nữa.

