Cố Trường Ca ngồi khoanh chân ở dưới gốc Kỷ Nguyên Thụ, giống như Hoàng Vũ nữ đế lúc còn nhỏ đã từng gặp hắn. Áo trắng như tuyết, phong thái siêu nhiên không có bất kỳ biến hóa nào, chỉ là lần này nàng đã có thể nhìn rõ hình dáng của Cố Trường Ca.
Tuấn tú như tiên đến mức không chân thực, trẻ tuổi không gì sánh bằng, tựa như tiên kinh chi khí trên thế gian này đều vì hắn mà hội tụ lại.
“Hoàng Vũ bái kiến tiền bối.”

