Logo
Chương 2939: Vốn chẳng có chút hi vọng nào cả

Giọng nói đó vang vọng khắp toàn bộ không gian hư vô, tựa như một tia sét đánh xuống, liên tục nổ vang.

Sâu bên trong bóng tối, một luồng rồi lại thêm một luồng sáng màu vàng kim tựa như những đường vân dày đặc, kéo dài xuất hiện, hướng về nơi chìm chìm nổi nổi giữa con suối kia.

Nhục thân Lăng Ngọc Linh ngồi xếp bằng ở nơi đó, động tĩnh khẽ xuất hiện. Từ một nơi sâu xa nào đó lại hiển hiện một loại vĩ lực như muốn chân linh đã bị tiêu tán trong vùng không gian này của nàng phải tụ về, tiếp dẫn vào bên trong xác thịt.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng