Tuyết Diệp híp mắt lại, hồ nghi hỏi: - Chờ một chút, có phải ngươi đã lén đi mua máu thú mà không nói ta biết, đúng không hả?
Bố Lập Lang chợt rùng mình, có chút chột dạ mà nhìn khắp nơi, giả ngu nói:
- Không biết ngươi đang nói cái gì cả.
Tuyết Diệp trợn tròn hai mắt, nói với giọng điệu chắc chắn:

