Dưới sự cảnh giác của đám người, Diệp Thu Bạch đi theo Hỏa Thục Vân và nam nhân cường tráng kia lên núi.
Hỏa Thục Vân nhìn Diệp Thu Bạch, lại nhìn về phía nam nhân cường tráng kia hỏi: “Ngụy thống soái, thật sự có thể tin tưởng hắn được sao? Trong thời kỳ đặc thù này, đột nhiên lại có một người ngoài xuất hiện, nghĩ thế nào cũng có cảm giác không ổn.”
Ngụy thống soái thản nhiên nói: “Cá nhân ta cảm thấy hắn không giống với những người ở mạch khác. Người có thể lĩnh ngộ được Hỏa chi đạo tắc đến trình độ cao thâm như vậy, sao ta có thể không biết được. Nhưng mà trong thời kỳ đặc thù thì cần đối đãi đặc thù, mọi chuyện đều phải chờ hắn có thể vượt qua khảo nghiệm không mới biết được.”
“Thăm dò như thế nào?” Hỏa Thục Vân sửng sốt hỏi.

