“Thật là có hơi không quá bình thường.”
Đôi mắt đẹp của Thu Tuyết cũng lộ ra một tia lạnh lẽo, nàng cũng cảm giác được có điểm gì là lạ: “Trên người những sư tỷ Luyện Bảo cảnh kia tràn ngập sát ý, khắp nơi nhằm vào, còn thỉnh thoảng chỉ huy đưa chúng ta đi vào sâu trong rừng rậm, chỉ sợ có bẩy rập. Xem ra chúng ta không nên tiếp tục chờ đợi ở nơi này, mượn cớ lập tức thoát ly đội ngũ rời đi.”
“Bây giờ muốn rời đi cũng không có đơn giản như vậy, nhìn thấy mấy người sư tỷ kia Luyện Bảo cảnh không, cố ý phân bố ở các ngõ ngách.” Tô Mị nói, “ bên ngoài là vì bảo vệ những sư muội chúng ta, phòng ngừa chung quanh bỗng nhiên xuất hiện Man Thú, thật ra chính là để phòng ngừa chúng ta chạy trốn, phong tỏa vị trí, dụng tâm hiểm ác a.”

