“Thật sự là trò cười, làm chóa cho người khác, người ta cũng không đồng ý, đây chính là con đường sinh tồn của các ngươi sao?” Hạ Bình cười lạnh một tiếng, “Người chỉ có dựa vào mình mới là chính xác, đầu quân dựa vào người khác, làm nô tài cho Dị Tộc, đây mới là muốn chết. Không phải tộc ta, trong lòng ắt nghĩ khác, câu nói này chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe qua sao?”
“Không, ta không có lựa chọn sai, không có sai, ta mới là chính xác, chính xác nhất.” Đường Ngư bị điên triệt để, cơ bản là hắn không chịu chấp nhận hiện thực như vậy, chính mình trả ra hết tất cả mọi thức đầu nhập vào Minh Quỷ, thế mà cũng khó thoát khỏi cái chết.
Nếu như vậy mà nói, hắn còn không bằng liều mạng với Minh Quỷ, miễn cho rơi vào kết cục bi thảm như vậy, nhưng mà đã quá muộn, từ khi hắn làm phản đồ, cũng đã chứng minh cơ bản hắn không có dũng khí chống lại với Minh Quỷ, một phút này hắn đã chết.

