“Huyết quang tai ương cmm? Huyết cái rắm, dám đến tranh đoạt bảo vật với Tộc Voi ta, cũng chỉ có chết, là địch nhân có huyết quang tai ương, chúng ta tuyệt đối không có. Con lừa trọc nhà ngươi thế mà dám nói chuyện giật gân ở chỗ này, yêu ngôn hoặc chúng, xem ra là muốn chết.”
Tượng Đào lộ ra thần sắc hung tàn, muốn dùng một rìu chặt chết Hạ Bình.
“Thí chủ, vật này không có duyên với ngươi, làm gì phải cưỡng cầu.”

