“Hôm nay quả là quá xui xẻo.”
Trong Thiên Bắc Ngục, Đỗ Vô Hận cũng thốt ra tiếng than thở tương tự. Khác với nhị đệ bên ngoài, hắn đang đối mặt với nguy cơ thực sự. Tiếng Nga Yêu Vương hung hăng va đập vào kết giới ngày càng dồn dập, nghe chừng chỉ lát nữa thôi là sẽ đục thủng. Nhìn luồng sát khí đáng sợ quanh thân hắn, đợi khi hắn thoát ra... Tất cả mọi người, đều phải chết! Mà hiện tại, cọng rơm cứu mạng mà bọn họ định nắm lấy, lại là một đại ma đầu khác. Nghĩ thôi đã thấy ảo não.
Lúc này, Sở Lương đã đứng bên ngoài phòng giam của Nguyên Lục Tiên. Tây Hải Ma Tôn bên trong không hề có chút chân khí ba động nào, trông như một trung niên nhân vô cùng suy yếu. Bởi lẽ, Giám Quốc Lệnh ngày đó đã dùng sức mạnh Thái A tạm thời hóa giải tu vi của hắn, sau đó Thiên Bắc Ngục cũng dùng vô số thủ đoạn áp chế, gia tăng lên người ma đầu này vô vàn cấm chế.

