Nhưng mà, Vương Lục cảm thấy ba mươi năm tuổi thọ này rất đáng giá.
Đương nhiên, không phải vì hắn đánh trọng thương A Hạ. Loại người như A Hạ, lãng phí ba cái chớp mắt cũng không đáng. Mà là vì, dùng ba mươi năm tuổi thọ, để dập tắt tâm hỏa trong Ngọc Phủ, đồng thời cũng để lại một dấu ấn khó phai mờ trong lòng hắn.

