Logo
Chương 1716: Rời đi (3)

Ông ta theo bản năng căn dặn một câu.

"Đã biết, sư tôn." Trương Vinh Phương bỗng đáp lại.

Nguyệt Thần đang muốn đáp lời thì chợt ngây ngẩn cả người, nhìn chằm chằm hắn, thần sắc trong mắt không ngừng biến ảo.

Giống như lời Trương Vinh Phương nói, trên trăm năm ký ức kinh lịch của Nhạc Đức Văn, tuy thân phận là giả tạo, nhưng tất cả những điều đã trải qua đều là thật.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng