"Nguyệt Linh..." Sắc mặt Hồng Vũ biến đổi, chợt cất giọng vang vọng khắp nơi: "Nguyệt Linh, giúp ta một lần! Ngăn Phương Bình lại!"
Phương Bình bật cười lớn, nói: "Ngươi vứt bỏ người ta mấy nghìn năm rồi, giờ lại còn mặt dày mở miệng? Nguyệt Linh tiền bối, đừng quên ước định của chúng ta, hơn nữa... Hồng Vũ rất ác độc, ngươi mà nhúng tay vào lúc này... có lẽ kẻ chết chính là ngươi.
Hắn thà để ngươi hy sinh, cũng không muốn mất đi thuộc hạ của hắn, loại đàn ông như thế này, ngươi còn không hết hi vọng, chẳng lẽ còn muốn ra tay vì hắn?"
Dứt lời, Phương Bình gõ Thông Thiên La, cười vui vẻ nói: "Thiên Cực, nếu Nguyệt Linh ra tay, giúp ta ngăn bà ta lại! Nếu như không ra tay thì thôi, ta nợ ngươi một ân tình, chỉ cần Phương mỗ không chết, ân tình sẽ luôn có tác dụng, không phải sao?"

