“Hộc, hộc, hộc...”
Hứa Ứng dừng bước, cố gắng phân biệt con đường phía trước nhưng tầm mắt càng ngày càng mơ hồ.
Trong đại điện đồng xanh cách đó không xa, dường như có một bóng người đứng ở cửa điện, vóc dáng yểu điệu, có vẻ là nữ, đang lẳng lặng nhìn y.
“Hộc, hộc, hộc...”

