“Ngọc Hồ tiên nhân kia chắc có thù với Thương Ngô Đại Đế, lệnh cho chúng ta mang tiên khí của hắn tới vực Thương Ngô ám toán Thương Ngô Đại Đế.” A Phúc ngốc nghếch nói.
Hứa Ứng truy hỏi: “Sau đó thì sao?”
A Phúc ngốc nghếch lười biếng nói: “Sau đó hắn biến thành thằng ngốc. Để ta cầm ấm ngọc của hắn, ăn tiên đan của hắn, tu luyện tiên pháp của hắn, tới vực Thương Ngô mất mạng á, nằm mơ.”
Hứa Ứng nhấp nháy mắt: “Công pháp mà Thanh Bích cô nương tu luyện chắc có chung nguồn gốc với Hồ Thiên Chứng Đạo kinh, nói vậy môn phái của Thanh Bích chính là tại đây. A Phúc, ngươi có biết sơn môn của môn phái này ở đâu không?”

