"`Thiếu niên áo lam bên cạnh Mạnh Vô Hoài không ngừng quan sát Hứa Ứng và Tiểu Thiên Tôn, chìm vào suy tư.
Hứa Ứng chú ý tới ánh mắt hắn, nở nụ cười hiền lành rồi nói: “Phải xưng hô với tiểu huynh đệ ra sao?”
Thiếu niên áo lam vội vàng nói: “Tại hạ Chu Nhai Thư, là đệ tử mà Tiên Chủ vừa nhận.”
Hứa Ứng cười nói: “Thương thế của sư phụ ngươi ra sao rồi? Hắn bị ta đả thương, thời gian qua chắc thương thế cũng sắp khá khỏi rồi nhỉ?”

