"๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Y đã tới mức sơn cùng thủy tận.
Ngũ Tuyệt Tiên Vương thấy y mấy lần muốn đứng dậy mà vẫn không dậy nổi, ánh mắt lóe lên vẻ khoái trá. Đệ Cửu Tiên Vương vẫn không ra tay, thấy vậy khẽ nhíu mày nói: “Đủ rồi, Ngũ Tuyệt, cho hắn ra đi thống khoái.”

