Nói xong, thiếu niên áo trắng kiêu ngạo không thèm nhìn Lý Mộc Dương nữa, trực tiếp nhắm mắt và ngồi xếp bằng trên tuyết.
Cứ thế mà nhập định.
Dưới ánh trăng thanh lãnh, trong gió tuyết bay đầy trời, thiếu niên áo trắng ngồi xếp bằng ở đầu ngõ tối đen... Nói thật, cái cảnh này hơi bị ngầu.
Bốn tháng không gặp, vị Trình sư huynh này vẫn thích ra vẻ.

