“Sao có thể giống nhau được? Ta biết rõ câu ‘hoa nhà không bằng hoa dại’ của các ngươi đấy.”
“Mẹ kiếp. Rốt cuộc ngươi là người Tây, hay là ta là người Tây?” Hồ Tuấn Tài oán thầm.
…
“Hai người cũng đi đi.” Thạch Chí Kiên nói với Trần Huy Mẫn và Đại Ngốc: “Ở đây có vẻ an toàn, không cần hai người bảo vệ nữa.”

