Vào thập niên 50, phong trào luyện quyền học võ ở Hồng Kông cực kỳ thịnh hành, các Võ quán mọc lên như nấm. Dịch Chung cũng như bao thanh niên khác, ghi danh vào Võ quán để học võ. Nhờ thân hình vạm vỡ, gã nhanh chóng bộc lộ tài năng và trở nên nổi bật. Thời đó, rất nhiều Võ quán ở Hồng Kông có mối quan hệ mật thiết với giới xã hội đen. Dịch Chung đã theo một sư phụ dạy quyền gia nhập Bang 14K.
Dựa vào bản tính hung hãn và máu liều, Dịch Chung nhanh chóng có chỗ đứng vững chắc trong Bang 14K. Thời bấy giờ, các tụ điểm ăn chơi về đêm ở Tiêm Sa Chủy, Thổ Qua Loan, Miếu Nhai... cực kỳ ăn nên làm ra, trở thành miếng mồi ngon bị vô số băng đảng tranh giành. Dịch Chung ngày nào cũng lăn lộn từ sáng đến tối ở những khu vực này, xách dao chém nhau với các băng đảng khác khắp hang cùng ngõ hẻm. Gã ra tay cực kỳ tàn nhẫn, một mình chấp mười, đánh cho các bang phái khác sợ mất mật, chẳng dám bén mảng đến tranh giành địa bàn.
Thời đó, trước cửa nhiều tụ điểm ở Hồng Kông chỉ cần dán hai chữ “Dịch Chung”, khách khứa tuyệt đối không dám gây sự, các băng đảng khác thấy thế cũng phải đi đường vòng. Đầu thập niên 70, Dịch Chung leo lên vị trí “Song hoa hồng côn” của Bang 14K, trở thành Nhị đương gia trong bang, đồng thời là mãnh nhân số một khét tiếng khắp Hồng Kông và Ma Cao.
Năm 1973, dã tâm ngày càng bành trướng, Dịch Chung bắt đầu nhúng chàm vào các tụ điểm ở khu vực Loan Tử - vốn là địa bàn của Hòa Thắng Hòa, một xã đoàn lâu đời tại Hồng Kông. Trong lúc hai bên thanh toán lẫn nhau, gã đã đích thân xách dao rượt chém một đường chủ của đối phương từ Loan Tử đến tận Đồng La Loan, khiến kẻ này trong lúc hoảng loạn trốn chạy đã ngã lầu bỏ mạng. Sự việc vỡ lở, Hòa Thắng Hòa nổi trận lôi đình, vung tiền đút lót cảnh sát, nằng nặc đòi trừng trị Dịch Chung.

