"Không, em rất xuất sắc." Thạch Chí Kiên dùng ngón cái miết nhẹ lên hàng lông mày lá liễu thanh tú của Lợi Tuyết Huyễn: "Thậm chí trong mắt anh, em còn xinh đẹp rực rỡ hơn họ nhiều."
"Anh lại dỗ ngọt em rồi." Lợi Tuyết Huyễn tiếp tục lườm nguýt: "Mấy người Nhiếp Vịnh Cầm em đều gặp cả rồi, ai nấy cũng đẹp sắc nước hương trời—"

