Năm 1987, quán băng thất Cửu Long.
Trần Tế Cửu tóc mai đã bạc và Trư Du Tử đứng canh bên ngoài quán, không cho bất kỳ ai bước vào.
“Xin lỗi, hết chỗ rồi!”
“Xin lỗi, hôm nay chỗ này được bao trọn!”
Năm 1987, quán băng thất Cửu Long.
Trần Tế Cửu tóc mai đã bạc và Trư Du Tử đứng canh bên ngoài quán, không cho bất kỳ ai bước vào.
“Xin lỗi, hết chỗ rồi!”
“Xin lỗi, hôm nay chỗ này được bao trọn!”