“Luật sư Hồ, ngươi đừng tức giận. Theo ta nghĩ, những gì Thạch tiên sinh làm vừa nãy là do tính khí thất thường thôi.”
Trên xe, Trang Gia Tuấn lựa lời nói với Hồ Tuấn Tài.
“Một khi người này tức giận, hắn sẽ làm rất nhiều chuyện trái với lương tâm. Nhưng nói đi thì cũng nói lại, đại luật sư tuấn tú lịch sự giống như luật sư Hồ, ta lúc nào cũng ngưỡng mộ và kính trọng.”
“Thật sao?” Hồ Tuấn Tài thông qua lời này của Trang Gia Tuấn tìm được một chút tự tin. Hắn dùng tay vuốt mái tóc chẻ ngôi giữa của mình: “Ta vẫn luôn tự ti mặc cảm, không ngờ Trang thiếu lại coi trọng ta như vậy.”

