Đợi đến khi Hồ Tuấn Tài và luật sư người nước ngoài ra ngoài, Lý Giai Thành một lần nữa nhìn Thạch Chí Kiên: “Thấy chưa, ta rất có thành ý đấy. Nhà máy đã trả lại cho ngươi, có phải ngươi cũng nên tỏ chút thành ý của mình không?”
“Ba nghìn mẫu đất, muốn khai thác phát triển tối thiểu nhất cũng phải tốn năm chục triệu đô la Hồng Kông. Con số này nhiều gấp năm lần tài sản hiện có của ngươi, ngươi làm sao mà ăn được? Hơn nữa, vừa rồi ngươi đã phải chi ra ba triệu, đoán chừng tài chính của ngươi lại càng thiếu. Làm sao ngươi giải quyết đây?”
“Chúng ta đều là người làm ăn, làm ăn tuyệt đối phải dính đến tiền. Nếu ta đã ném ra cành ô liu, hy vọng ngươi có thể nhận lấy. Làm bạn dù sao cũng tốt hơn là làm kẻ địch.”
Lời nói vừa đấm vừa xoa của Lý Giai Thành khiến người nghe không có sức mạnh kháng cự.

