"Ông chủ thật có tâm.”
Tô Bình Nam gật đầu với Ngụy Dũng: “Bữa cơm này có ý nghĩa khác, thịnh tình của ngươi ta nhận, không nên làm phiền ngươi thì hơn.”
Mạnh Hiểu Hiểu khoác tay Tô Bình Nam nghe thấy mấy chữ mang ý nghĩa khác, làn thu thủy lập tức biến thành trăng non.
"Được rồi, có chuyện gì thì ngươi nhớ gọi ta.”

