Phó hồn hóa thành lưu quang xuyên qua làn chướng khí, trên người hắn thanh quang lấp lóe, không ngừng va chạm với từng sợi tơ đen.
Những sợi tơ như rắn mảnh mai, muốn siết chặt lấy thân thể hắn.
Nhưng phó hồn không hề dừng lại.
Về kẻ nào đang nhắm vào hắn, hắn đã sớm phán đoán được.

