"Đại ca liệu sự như thần, hẳn là như thế." – Địch Ngọc Hiền lên tiếng tán dương.
"Nhưng lư hương đó có thật là Tam Nguyên Tĩnh Khí Lư hay không?" – Địch Ngọc Thành lộ vẻ trầm ngâm.
"Huynh trưởng… Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót!"
"Hôm qua ta đã nói chuyện này với phụ thân, nhưng phụ thân lại không thèm để ý, căn bản không cho rằng tiệm cầm đồ Điền gia có thể dùng hai mươi lượng vàng để mua được bảo vật như Tam Nguyên Tĩnh Khí Lư." – Địch Ngọc Thành lộ vẻ khó xử.

