Gã thanh niên nho nhã khựng lại, tim hẫng một nhịp. Nhìn Vương Ngạn tự tách ra đi sang một bên, trong đầu hắn lần lượt lướt qua đủ thứ cảm xúc: mơ hồ, ngỡ ngàng, bất an.
Hắn không còn là tay mơ mới chỉ trải qua một hai Cơn ác mộng nữa. Dĩ nhiên hắn cũng có cách nhìn người của riêng mình. Nhưng tới lúc này hắn mới nhận ra, “Hùng Nhị” trước mặt tuy nhìn ngoài thì bình tĩnh, nhưng có vẻ đó cũng chỉ là vỏ bọc. Nhìn từ lời nói và hành động ban nãy, rõ ràng đối phương cùng kiểu người với “Đại Đông”.
Ngay trong Cơn ác mộng, gần như ai cũng nhìn mặt mà cư xử. Nhiều người thích ra vẻ thì cũng chỉ để tăng tiếng nói của mình. Trừ khi thật sự gặp quyết định lớn, còn không thì chuyện mấy người chơi đối đầu trực diện với nhau vốn không nhiều.
Một là ai cũng tự lo còn chưa xong, còn đi gây thù với người chơi khác thì đúng là tự tìm chết. Hai là dù có ôm ý nghĩ lấy người khác ra thử quy tắc, cũng không ai dám bày ra ngoài mặt, nếu không rất dễ bị cả đám quay sang nhắm vào, cuối cùng tự biến mình thành bia đỡ đạn.

