"Hừ, định trốn à? Cậu đi rồi thì bọn này ăn gì?"
Diệp Phong không chút do dự túm lấy cổ áo sau của Liliya, rồi đưa con dao làm bếp cho cô:
"Thái cà chua với chỗ rau củ kia đi. Bữa này ba chúng ta cùng làm, đừng hòng lười biếng."
Nhận lấy con dao, vẻ thất vọng trên mặt Liliya lập tức bay biến, hệt như chú cún vừa được chủ thưởng cho đồ chơi vậy. Khóe miệng cô nàng khẽ nhếch lên, đôi mắt cười híp lại thành hình trăng khuyết. Cô đưa tay chào kiểu quân đội về phía Diệp Phong, dõng dạc đáp:

