Mạnh Nghị chậm rãi lắc đầu: “Không nói chuyện này nữa. Anh Tào Tinh lặn lội đường xa đến đây, thời gian chắc cũng eo hẹp.”
“Bây giờ chúng ta cứ bàn chuyện chính thì hơn.”
Dứt lời, hắn tiện tay vung lên, mấy chiếc ghế đẩu tồi tàn bỗng chốc hiện ra ngay trên mặt đất.
Thấy cảnh này, khóe miệng Tào Tinh khẽ giật giật.

