"Xem ra đọc sử quả thực khiến con người ta thêm phần sáng suốt." Dịch Cảnh Nhiên khẽ mỉm cười.
Bạch Dã hơi kinh ngạc nhìn ông. Hắn cứ có cảm giác Dịch Cảnh Nhiên dường như cởi mở hơn trước rất nhiều, giọng điệu nói chuyện lúc này cũng thoải mái, đôi khi còn khá hài hước.
Đương nhiên không phải cái kiểu hài hước của người phi tiêu.
Ngẫm lại cũng phải, Dịch Cảnh Nhiên vốn là người nhân tạo, từ lúc chào đời đã gánh vác sứ mệnh nặng nề là giải cứu thành phố Lục Đằng. Vất vả lắm mới hoàn thành được sứ mệnh, lại liên tục bị dòng thông tin ăn mòn đến mức đánh mất chính mình.

