Logo
Chương 347: Hương Hỏa Thành Thần, con đường tuyệt lộ thấy rõ điểm cuối (1)

Nửa năm sau, bên ngoài một tòa tiểu thành thuộc Định Tuệ Châu của Đại Ly.

Phóng tầm mắt nhìn ra, chỉ thấy cát vàng trải dài bất tận, nơi đây hiếm có dấu chân người, một ngôi chùa cô độc tọa lạc trên Thanh Sơn.

Ao viện hoang vu, than việc đời như cánh hồng bay xa.

Lối hương vắng bóng người, rêu xanh bụi vàng tự phủ đầy.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng