Đại Thừa Tôn Giả giáng lâm! Trần Tầm nhìn bọn họ một cái, ánh mắt lại đặt lên người Tiểu Xích: “Tứ đệ, ta và Lão Ngưu thật ra yên tâm về đệ nhất, không cần bận lòng chúng ta, đệ chỉ cần tin rằng chúng ta nhất định sẽ sống sót trở về là đủ.”
Tính tình của Tiểu Xích thật ra giống bọn họ nhất, bất kể là trong giao tiếp hay lúc làm việc.
Chỉ là trong đại sự, nó có chút không kiềm chế được cảm xúc, nó chưa từng một mình gánh vác, luôn trốn sau lưng bọn họ.
“Được, Tầm ca.”

