Mặc Dạ Hàn cười lớn gật đầu, dư âm phiêu đãng trong không trung, thân hình đã hóa thành lưu quang rời đi.
Lúc này tâm trạng của y cũng vô cùng phấn chấn, tu vi của Trần Tầm, y không cảm nhận được chút đình trệ nào, Tiên ngục ngàn năm, dường như hắn đã trở nên mạnh mẽ hơn.
Nhưng trong lòng Mặc Dạ Hàn lại càng thêm phấn chấn, chỉ có người như vậy mới xứng đáng được gọi là đối thủ.

