Trên mặt ông tràn ngập nụ cười hiền hậu, ánh mắt dừng lại thật lâu trên người họ, dường như đang thầm chúc phúc cho tiền đồ của họ.
Một chiếc lá xanh từ từ rơi vào cốc trà của Trần Tầm, nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
Trần Tầm hơi sững lại, không hề gạt nó đi, hắn cười nói: “Không có sự chỉ điểm của tiền bối, sẽ không có ta và lão Ngưu của ngày hôm nay.”

