Logo
Chương 1602: Người nhảy ra khỏi Tuế Nguyệt sử thư

“Không cho phép thì đã sao? Ta đến đây để vấn tội, chứ không phải tới mời khách ăn cơm.

Chủ của ngự tọa ư? Là thứ gì chứ? Cùng lắm chỉ là dăm ba con mèo lớn mèo nhỏ. Còn dám lên mặt nữa, ta sẽ san phẳng nơi này ngay!

Các ngươi còn chưa đủ tư cách nói chuyện với ta. Nếu không phải thấy thái độ các ngươi còn tạm được, thì tro cốt của các ngươi sớm đã bị ta hất tung rồi!”

Lâm Dương lạnh giọng quát, sát cơ tràn ra.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng