Phương Nhất Tâm thầm nghĩ trong lòng.
Lại nghe Hứa Hắc quay sang nói với Pháp Nguyên: “Đại sư, người ta vừa mới chiếm được linh sơn, tay chân còn túng thiếu, không biết ngài có thể giơ cao đánh khẽ, châm chước cho một hai phần chăng?”
Pháp Nguyên hơi sững sờ, nhưng khi thấy một vị Đạo Cơ tu sĩ vốn cao quý vô ngần lại đang hạ mình ôn tồn cầu tình với mình, trong lòng lập tức sướng rơn: “Thôi được rồi… Nếu đã như vậy, cử ra một vị phục khí trung kỳ là được, không thể ít hơn nữa đâu.”
“Đa tạ đại sư, lão phu nhất định sẽ đi.”

