Nhờ màn đêm che chở, hắn trở về Mai Long trấn. Dọc đường không xảy ra biến cố nào, cứ vậy yên ả trôi sang ngày hôm sau.
Sở Đan Thanh đọc sách suốt một đêm, sáng ra liền đúng giờ bước ra ngoài. Vừa ngẩng đầu, hắn đã thấy Tôn Đại Thọ mập mạp đang cầm chổi, vụng về quét sân.
“Thương thế còn chưa lành, sao đã làm việc rồi?” Sở Đan Thanh lên tiếng hỏi.
Tôn Đại Thọ cười hề hề đáp: “Hôm qua uống thuốc xong, ta thấy khá hơn nhiều rồi.”

