Bên lề đường.
Hồ Vũ Miên dắt bé Thần Thần, nhìn theo chiếc taxi khuất dần, khẽ thở dài.
"Cô Hồ ơi, có phải chú kia quên đồ quan trọng không ạ? Trông chú ấy vội vàng quá chừng!"
Thần Thần ngẩng đầu lên, thắc mắc hỏi.
"Ừm... chắc thế. Đi thôi, cô dẫn con đến thủy cung."
Hồ Vũ Miên xoa xoa mặt, vẫy một chiếc taxi khác.
....................
Ở một diễn biến khác.
"Tiểu Ngọc, hôm nay cô có dự định gì không?"
Ôn Minh mỉm cười hỏi Xương Tiểu Ngọc.
"Tôi muốn vận động một chút. Không khí ở đây trong lành, tôi muốn đi xe đạp, anh thấy sao?"
Xương Tiểu Ngọc trả lời ngắn gọn. Bình thường nhịp độ quay phim quá dồn dập, cô chỉ muốn đạp xe ngắm cảnh, thư giãn một chút.
"Ý kiến hay đấy, tôi cũng lâu rồi chưa đạp xe."
Ôn Minh vội gật đầu: "Chúng ta có thể thuê xe đạp cả ngày, đạp dọc theo đường bờ biển."
"Được, vậy anh chuẩn bị đi, lát nữa chúng ta xuất phát!"
Xương Tiểu Ngọc không nói nhiều, quay về phòng thay quần áo.
Cô thay một bộ đồ thể thao, tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng, mang thêm cả kính râm và mũ, trang bị vô cùng đầy đủ.
Ôn Minh thì không mang theo nhiều đồ, chỉ đeo một chiếc balo bước ra.
"Đi thôi."
Xương Tiểu Ngọc bước ra, thấy Ôn Minh đã đợi sẵn ở phòng khách liền chuẩn bị lên đường.
"Ok, tôi đã liên hệ chỗ thuê xe, cách đây không xa lắm, loại nào cũng có."
Ôn Minh lấy điện thoại ra: "Tôi đã tìm trước ba tuyến đường đạp xe rồi, Tiểu Ngọc, cô chọn một tuyến nhé."
Xương Tiểu Ngọc liếc nhìn màn hình điện thoại, hơi ngạc nhiên ngước lên nhìn hắn.
"Tôi đã chuẩn bị nước điện giải, khăn mặt, xịt chống nắng... cô xem còn cần thêm gì nữa không?"
Ôn Minh mở balo, bên trong đựng khá nhiều đồ.
"Anh chu đáo thật đấy."
Xương Tiểu Ngọc gật đầu: "Cứ chọn tuyến nào cảnh đẹp, thoáng đãng là được."
Trong lòng cô thầm cộng cho Ôn Minh một điểm —— ít nhất thì hắn còn đáng tin hơn cái tên bỏ mặc cô để tự đi chơi một mình kia.
Nụ cười trên mặt Ôn Minh càng rạng rỡ hơn: "Vậy chúng ta xuất phát nhé?"
Hai người sóng vai bước ra khỏi căn hộ, đi dọc theo con đường rợp bóng cây về hướng Đông.
【Ôn Minh chuẩn bị kỹ thế này... chẳng khác gì hướng dẫn viên du lịch bản địa!】
【Đây chính là sự tự giác tu dưỡng của một simp chúa chuyên nghiệp sao? Lên lịch trình, chuẩn bị vật tư, phương án dự phòng trọn gói từ A đến Z!】
【Thấy rõ sự khác biệt giữa hai người rồi đấy, anh trai mặc kệ sự đời thì toàn tâm vì bản thân, còn Ôn Minh thì hết lòng vì người khác.】
【Cũng do đem ra so sánh thôi, chứ quăng ra ngoài thị trường thì Ôn Minh ngoại hình thư sinh, có studio riêng, lại biết chụp ảnh, tuyệt đối là hàng hot đấy.】
【...】
Trong căn hộ view biển trên tầng hai.
Hàn Phi Vũ ngồi tựa vào sofa phòng khách, đầu ngón tay vô thức gõ nhẹ lên tay vịn, trông như đang phác thảo giai điệu.
Triệu Mỹ Linh ngồi đối diện, đang cúi đầu lướt điện thoại nhoay nhoáy.
"Mỹ Linh."
Hàn Phi Vũ đột ngột cất tiếng: "Cô thấy... tại sao linh hồn của con người hiện đại lại xốc nổi đến thế?"
"Hả? Linh hồn á?"
Triệu Mỹ Linh đang cúi đầu tìm địa điểm check-in hot trên mạng, nghe vậy liền ngơ ngác: "Hả? Vì... mạng nhanh quá sao?"
"Sai rồi!"
Hàn Phi Vũ lắc đầu, giọng trầm xuống: "Là do thiếu đi sức nặng của lịch sử. Sự sâu sắc chân chính cần có thời gian lắng đọng.""Ồ, ra là vậy."
Triệu Mỹ Linh thầm nghĩ tên này bị thần kinh chắc, hèn gì người ta hay gọi hắn là kẻ lập dị.
"Hôm nay, chúng ta đi bảo tàng đi."
Hàn Phi Vũ đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ: "Nơi đó lưu giữ lịch sử của thành phố, có vậy mới hiểu rõ được một vùng đất."
"Bảo tàng á?"
Triệu Mỹ Linh hơi nhíu mày, đầu óc nảy số cực nhanh.
Trong đó ánh sáng thì tối, phông nền lại trầm, chụp ảnh khó mà có hình đẹp...
Nhưng chắc fan của Hàn Phi Vũ sẽ thích, hashtag Bạn_đồng_hành_nghệ_thuật có khi lại lên hot search...
Ít nhất thì ở trong đó chắc chắn không bị nắng!
"Anh Vũ, anh sâu sắc quá đi mất, sao em lại không nghĩ ra cơ chứ?"
Phân tích thiệt hơn xong xuôi, Triệu Mỹ Linh lập tức bật "chế độ" tươi cười.
Cô ả hơi mở to mắt, hé nhẹ đôi môi, bày ra vẻ sùng bái vừa khéo.
Hàn Phi Vũ rất hài lòng với phản ứng này, gật gù: "Em cũng nhạy bén đấy, sau này hai ta có thể hợp tác."
"Thế thì tuyệt quá, em muốn hợp tác với anh từ lâu rồi."
Triệu Mỹ Linh càng thêm mừng rỡ. Mục tiêu của cô là thoát mác hot girl mạng để chính thức bước chân vào showbiz.
Quyết định xong xuôi, hai người ai về phòng nấy sửa soạn.
Hàn Phi Vũ lấy từ trong phòng ra một cuốn sổ tay bìa da màu đen và một cây bút máy.
Triệu Mỹ Linh thì đeo một chiếc túi xách dây xích nhỏ nhắn, bên trong chỉ đựng đúng ba thứ: đồ trang điểm, tai nghe không dây và sạc dự phòng.
Cả hai cùng nhau xuống nhà, gọi xe đến bảo tàng.
【Làm màu quá thể, ra đường còn mang theo bút máy? Điện thoại không ghi lại cảm hứng được hay gì?】
【Lầu trên chả hiểu cái gì cả, cảm giác viết tay với gõ phím hoàn toàn khác nhau được chưa, anh Vũ đây là có tinh thần nghệ nhân đấy.】
【Hai người mỗi người một bụng tính toán, thế mà lại hòa hợp một cách kỳ lạ, khóa chặt cặp này lại đi anh em.】
【Dự đoán nhẹ: Hàn Phi Vũ tới bảo tàng sẽ đứng trầm tư trước đồ đồng thau nửa tiếng, sau đó viết vào sổ tay đúng một chữ "Ồ".】
【...】
Trong xe ô tô.
Lâm Nhàn liếc nhìn vẻ mặt như sắp suy sụp đến nơi của gã tài xế, quyết định không "an ủi" linh tinh nữa.
"Trên xe anh có tấm thẻ nào không? Loại thẻ nhựa, thẻ hội viên ấy, tôi mở khóa chắc sẽ cần đến."
Lâm Nhàn hỏi thêm: "Hoặc là đoạn dây thép cũng được."
"Anh tự lục xem, danh thiếp thì đầy."
Gã tài xế hít sâu một hơi, mắt nhìn chằm chằm phía trước, chỉ hận không thể mọc cánh bay ngay về nhà.
Lâm Nhàn mở hộc đựng đồ, lục lọi tìm được vài tấm thẻ, tiện tay lấy thêm một chiếc tua-vít và mấy món đồ linh tinh khác.
Hắn nhét đồ vào túi quần: "Đủ đồ nghề rồi đấy."
Gã tài xế không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ lái xe, nhưng rõ ràng lái đã vững tay hơn lúc nãy nhiều.
Chỉ mất tầm mười mấy phút.
Xe đã rẽ vào một khu chung cư khá mới, chạy thẳng xuống hầm gửi xe.
Thanh chắn vừa nâng lên, gã tài xế đã đạp lún ga vọt thẳng vào trong, suýt chút nữa là đâm văng cả thanh chắn.
Chạy lòng vòng trong hầm một hồi, gã tài xế đột ngột phanh gấp.
Tại vị trí đỗ xe cố định của gã, lúc này lại chễm chệ một chiếc ô tô màu trắng lạ hoắc.
"Mẹ kiếp!"
Gã tài xế chửi thề một tiếng, gân xanh trên trán lại nổi lên cuồn cuộn.
Lúc này gã rõ ràng chẳng còn tâm trí đâu mà đi giải quyết cái chuyện ruồi bu này nữa, liền đỗ xe chắn ngang đường, chĩa thẳng đầu xe chặn ngay trước mũi chiếc xe màu trắng kia.
Rầm!
Gã tài xế hùng hổ bước xuống, tung một cú đạp cực mạnh vào đuôi chiếc xe kia để xả giận, rồi cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng về phía thang máy.
"Ơ kìa ông anh, đợi tôi với!"Lâm Nhàn rút hộ chìa khóa xe rồi rảo bước đuổi theo.
【Chỗ đỗ xe còn bị chiếm nữa chứ! Đúng là xui tận mạng! Hôm nay anh tài xế bị sao Thủy nghịch hành à!】
【Vụ này drama quá chừng, tuy ổng rất thảm nhưng bị Anh chàng buông xuôi tấu hài làm tui buồn cười ghê.】
【Nhìn dáng vẻ này của anh tài xế, lên đó lỡ có án mạng không vậy? Anh chàng buông xuôi báo cảnh sát trước đi!】
【Yên tâm đi! Anh chàng buông xuôi tới lúc quan trọng chẳng bao giờ tuột xích đâu, ổng mà muốn cản thì chắc chắn cản được.】
【...】
Thang máy vừa hay đang dừng ở tầng một.
Gã tài xế điên cuồng bấm nút đi lên, hai mắt nhìn chằm chằm vào con số tầng đang nhảy liên tục.
Ting~
Hai người kẻ trước người sau bước vào thang máy.
Gã tài xế quét mặt, bàn tay run rẩy ấn nút "16", sau đó lại nhìn chằm chằm vào con số trên màn hình.
Bên trong thang máy chỉ còn lại tiếng thở dốc dồn dập của gã, Lâm Nhàn có thể cảm nhận rõ sự căng thẳng và tức giận của đối phương.
"Không sao đâu anh, cứ giao cho tôi!"
Lâm Nhàn nhỏ giọng an ủi.
"Đây là căn nhà tân hôn tôi mới sửa sang xong, gạch lát sàn đều do chính tay tôi lát đấy! Mẹ kiếp!"
Lồng ngực gã tài xế phập phồng dữ dội, hậm hực nghiến răng.
Ting~
Đến tầng cần tới, cửa thang máy từ từ mở ra.
Gã tài xế lao ra đầu tiên, Lâm Nhàn bám sát ngay phía sau.
Đi đến trước một cánh cửa chống trộm màu nâu sẫm, gã tài xế khựng lại, giơ chân lên định đạp thẳng vào.
"Anh ơi, để tôi! Đừng rút dây động rừng!"
Lâm Nhàn vội bước tới ôm chặt lấy gã tài xế, móc dụng cụ từ trong túi ra.
"Ừ, cậu mở đi!"
Gã tài xế nhắm chặt mắt, hít một hơi thật sâu, dường như không muốn nhìn thấy thứ gì bên trong.
【Tới rồi tới rồi! Màn đối đầu đỉnh cao sắp diễn ra!】
【Bí ẩn lớn nhất! Sau cánh cửa là sự thật tàn khốc? Hay chỉ là hiểu lầm tai hại?】
【Lòng bàn tay tui đổ mồ hôi rồi, nhỡ mở cửa ra mà bên trong có gã nào thật thì làm sao dọn dẹp tàn cuộc đây?】
【Nhìn trạng thái này của anh tài xế, cửa vừa mở khéo lại xảy ra chuyện lớn mất? Mà Anh chàng buông xuôi có thực sự mở được khóa không đấy?】
【...】
