"Thôi nào, thôi nào!"
MC kịp thời đứng ra giảng hòa: "Mỗi người có một góc nhìn khác nhau về nghệ thuật, xảy ra tranh cãi cũng là chuyện bình thường mà."
"Anh lấy tư cách gì mà coi thường bài hát của tôi? Dựa vào dăm ba cái câu chuyện đi chép nhặt của người khác chắc?"
Hàn Phi Vũ nheo đôi mắt hẹp dài lại: "Bản thân chẳng có tài cán gì mà cũng đòi bình phẩm người khác!"
Hắn khựng lại một chút, chìa cây guitar đang ôm trước ngực ra: "Thế anh thử đàn một bài cho mọi người nghe xem nào!"
"Cái món guitar này nghe không đủ đô, tôi vẫn thích đàn nhị hơn."
Lâm Nhàn cười cười lắc đầu: "Ngàn năm tì bà, vạn năm tranh, một cây đàn nhị kéo cả đời."
"Chúng ta đã không biết đàn thì cứ ngoan ngoãn ngồi nghe không phải tốt hơn sao?"
Ôn Minh huých cùi chỏ vào Lâm Nhàn: "Mọi người cứ vui vẻ hòa thuận với nhau có phải tốt hơn không."
"Đừng đụng vào tôi! Ai là 'chúng ta' với anh hả? Thấy ngứa mắt mà còn ra vẻ hòa nhã, đạo đức giả!"
Lâm Nhàn rụt mạnh tay lại, ghét bỏ phủi phủi áo, càng thêm coi thường cái gã ngoài cười trong không cười này.
"Đúng là làm ơn mắc oán! Vậy anh hát đi, để xem lát nữa ai mới là người phải xấu hổ."
Ôn Minh cũng bực mình, dúi luôn cây guitar cho Lâm Nhàn.
Nhìn cây guitar đưa đến trước mặt, Lâm Nhàn gảy nhẹ một cái, dây đàn phát ra một tiếng "tưng" lạc điệu.
"Anh có biết đàn không đấy?"
Hàn Phi Vũ cười khẩy, cái kiểu gảy đàn này đúng là quá nghiệp dư.
"Nếu các người đã thành tâm thành ý mời mọc, thì tôi đây cũng đại phát từ bi hát một bài vậy."
Lâm Nhàn nhận lấy cây guitar, tiện tay xóc xóc vài cái, tư thế trông cực kỳ lóng ngóng.
Hắn ngồi khoanh chân trên bãi cát, gảy đại hai cái rồi ngẩng đầu lên: "Bài hát này tôi xin gửi tặng bạn đồng hành của tôi — cô Hồ Vũ Miên dịu dàng xinh đẹp."
"Hả? Khôn... Không cần đâu, cảm ơn anh."
Hồ Vũ Miên xua tay liên tục, có dự cảm cái miệng của Lâm Nhàn sẽ chẳng hát ra được lời ca gì hay ho.
"Bố ơi! Bố sắp hát hả?"
Thần Thần từ đằng xa lạch bạch chạy tót về: "Bố cố lên!"
"Vẫn là con hiểu bố nhất, vậy bố bắt đầu đây."
Lâm Nhàn mỉm cười hắng giọng, ôm lấy cây guitar, tay mò mẫm trên dây đàn như thể đang tìm cảm giác.
Thực chất là — hắn đang lục tìm bài hát trong hệ thống, dùng thẻ đổi bài hát để lấy ra một bài.
"Chú Lâm cũng biết hát cơ ạ?"
Bối Bối rướn cổ lên, tò mò nhìn sang.
"Chắc chắn là biết hát rồi, nhưng hát ra sao thì không biết đâu."
Thần Thần hì hì cười: "Chắc chắn là mất mặt lắm cho xem."
Vợ chồng Kim Phú Xuyên cười lắc đầu, cảm thấy Lâm Nhàn lại chuẩn bị giở trò tấu hài.
【Chửi đã cái nư thật, cái thằng liếm cẩu Ôn Minh kia tởm lợm quá, nhìn thì như đang khuyên can nhưng thực chất là thêm dầu vào lửa, thâm hiểm vãi!】
【Thần Thần: Bố mình sắp làm trò mất mặt rồi, phải mau ra xem mới được! Đúng là đứa con "hiếu thảo" ghê (/mặt chó)】
【Cô giáo Hồ hoảng đến mức xua tay loạn xạ, buồn cười chết mất, giờ thì cô đã hiểu tuyệt đối không được dính dáng gì đến anh chàng buông xuôi rồi】
【Đúng là mặt dày thật, tư thế cầm đàn còn chẳng chuẩn mà đòi hát hò gì? Hát nhạc thiếu nhi chắc?】
【Chuẩn, trình độ gì mà cũng dám hát trước mặt anh Vũ nhà mình, rõ ràng là muốn bú fame.】
【...】
Lâm Nhàn chẳng buồn bận tâm đến ánh mắt của mọi người, hắn hướng về phía Hồ Vũ Miên nở một nụ cười rạng rỡ nhưng cũng có phần hài hước.
Ngay sau đó, tay phải hắn quạt mạnh vào dây đàn!
Tưng ——
Một đoạn dạo đầu vô cùng đơn giản, nhịp điệu rộn rã, tràn ngập không khí náo nhiệt vang lên!
Giai điệu này những người có mặt ở đây chưa từng nghe qua bao giờ, nhưng cái sự vui tươi rộn rã ập đến ấy đã lập tức bắt trọn đôi tai của tất cả mọi người."Mặt trời lên ta trèo lên sườn núi!"
"Lên tới đỉnh rồi ta muốn cất tiếng ca!"
"Tiếng hát bay xa cho em gái ta nghe!"
"Nghe tiếng ta hát em cười hì hì!"
Giọng Lâm Nhàn vang rền, gân cổ lên "gào" ra thành lời.
Chẳng có tí kỹ thuật nào, tất cả đều là cảm xúc!
???
Lời bài hát thẳng tuột thế này lập tức khiến mọi người tỉnh cả ngủ.
"Giữa mùa xuân trăm hoa đua khoe sắc!"
"Ta cùng cô em tay nắm lấy tay!"
"Lại lên đỉnh núi dạo quanh một vòng!"
"Ngắm hoa đỗ quyên đỏ rực khắp non ngàn!"
Lâm Nhàn càng hát càng sung, suýt chút nữa là sáp hẳn vào mặt Hồ Vũ Miên.
Hắn lắc lư đầu óc, nhảy nhót tưng bừng, mang theo cái vẻ sảng khoái kiểu bất chấp hình tượng, vui là chính.
"Anh... anh đừng có qua đây!"
Hồ Vũ Miên vội vàng lùi lại, lời bài hát này thật sự quá sỗ sàng rồi.
"Nhạc tự sáng tác à?"
Xương Tiểu Ngọc tò mò nhìn, phong cách này cũng hoang dã quá rồi đấy.
Ngay cả Hàn Phi Vũ cũng bật cười khẩy: "Cái quái gì thế, dân ca thôn quê đấy à?"
"Cảm giác cứ như đang hô khẩu hiệu ấy."
Triệu Mỹ Linh cũng chẳng biết nên bày ra vẻ mặt gì nữa.
Thế nhưng, Lâm Nhàn hoàn toàn phớt lờ những ánh mắt phức tạp đó.
Hắn càng hát càng nhập tâm, tay quạt chả cực kỳ có lực, chân dậm nhịp bịch bịch xuống bãi cát:
"Miệng ta cười vang ơ hớ ơ hớ hơ!"
"Trong lòng sướng vui ráng rảng ráng rảng ráng!"
Nhịp điệu đơn giản, lặp đi lặp lại nhưng cực kỳ dồn dập, cộng thêm lời ca bắt tai, vui nhộn, cứ như có sinh mệnh mà chui tọt vào não từng người.
Chuyện ma mị bắt đầu xảy ra.
Thần Thần là người đầu tiên bị lây nhiễm, nhún nhảy theo nhịp điệu, Bối Bối cũng khúc khích cười, lắc lư cái hông.
Những du khách khác trên bãi biển thấy bên này náo nhiệt cũng tò mò xúm lại gần.
【Trời đất ơi! Bài này... phèn đến mức ngón chân tôi quắp lại thành cái lâu đài luôn rồi, nhưng khóe miệng cứ nhếch lên không hãm được!】
【"Ơ hớ ơ hớ hơ", "Ráng rảng ráng rảng ráng"? Nhạc mì ăn liền thế này mà cũng gọi là lời bài hát được à?】
【Đúng chuẩn định kiến của tôi về anh chàng buông xuôi, quá thẳng thắn quá chân thật, chẳng màu mè hoa lá cành tí nào.】
【Tẩy não thực sự! Giờ trong đầu toàn là "ơ hớ ơ hớ hơ", quẩy sung vãi!】
【...】
Tuy nhiên, phần lớn bình luận trên kênh chat vẫn là cãi nhau.
【Thế này mà cũng gọi là bài hát á? Học sinh tiểu học viết văn còn hay hơn, khách mời này chưa học hết cấp một à?】
【Kệ người ta đi, tôi phèn nên tôi thích nghe đấy! Ít ra còn xôm tụ vui vẻ, ăn đứt mấy bài rên rỉ vô bệnh vô tật!】
【Lời bài hát phàm tục không chịu nổi, chẳng có tí tố chất âm nhạc nào! Làng nhạc Hoa ngữ bị mấy bài mì ăn liền này kéo tụt đẳng cấp đấy!】
【Ra vẻ cái gì chứ? Tầng lớp bình dân cứ thích mấy bài vui tươi xôm tụ thế này đấy, gu cao sang quá thì vào xem livestream làm quái gì?】
【...】
Hàn Phi Vũ lặng lẽ lùi ra xa, đứng tít ra sau lưng đám du khách, vẻ mặt ngập tràn sự khinh bỉ.
Thế nhưng, Lâm Nhàn lúc này đã hoàn toàn bung xõa rồi.
"Ôm một cái nào ôm một cái~"
"Ôm cho mặt trăng kia cũng cười gập cả lưng~"
Lâm Nhàn chẳng thèm gảy guitar nữa, dang rộng hai tay làm động tác ôm ấp, bắt đầu tương tác với du khách.
"Ôm một cái nào ôm một cái~"
"Bế cô em của ta lên! Kiệu! Hoa!~"
Cảm xúc cuồng nhiệt của Lâm Nhàn đã lây nhiễm cho ngày càng nhiều du khách.
Một góc bãi biển rực cháy bởi tiếng hát mang phong cách "phèn mà sung" này, biến thành một sân khấu nhỏ tràn ngập niềm vui.Đám trẻ con cười nắc nẻ, người lớn cũng cười hớn hở, đến cả nhân viên quay phim đi theo cũng rung bần bật cả hai vai vì nhịn cười.
"Ôm một cái ôi ôm một cái~"
"Ôm một cái ôi ôm một cái~"
"Ôm một cái ôi ôm một cái~"
"..."
Câu hát này vang vọng khắp không gian, bầu không khí tại hiện trường hoàn toàn bùng nổ.
Xương Tiểu Ngọc lắc đầu, nở nụ cười vừa thích thú vừa mang vẻ "bó tay với anh luôn".
Thấy Lâm Nhàn quay sang tương tác với người khác, Hồ Vũ Miên rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, có điều cô thật sự xin kiếu bài hát này.
Ôn Minh lẩm bẩm một mình, cảm thấy bài hát này nghe cũng dễ nhớ phết.
"Hình như kiểu này dễ hot hơn thì phải."
Triệu Mỹ Linh ghen tị liếc nhìn Hồ Vũ Miên, có vẻ như cứ ở cạnh Lâm Nhàn là sẽ hút được nhiều view hơn.
Khúc hát kết thúc.
"Bài hát 'Đại Hoa Kiệu'! Xin dành tặng tất cả mọi người!"
Lâm Nhàn chốt lại bằng một tư thế cực kỳ khoa trương, gương mặt rạng rỡ nụ cười, hoàn toàn chìm đắm trong cơn phiêu.
Trên bãi cát từ lúc nào đã vây kín ba bốn vòng người. Xung quanh vang lên những tràng cười vui vẻ, tiếng huýt sáo và tiếng vỗ tay rào rào.
Gió biển cuốn theo những tiếng cười nói rộn rã ấy, thổi vút ra tận khơi xa.
Đẳng cấp âm nhạc ai cao ai thấp thì khó nói, nhưng sức truyền cảm của ai mạnh hơn thì khỏi phải bàn!
【Thế mà cũng có người vỗ tay cho được à, rõ ràng là nhạc lưu manh, phải phong sát mới đúng!】
【So với A Vũ đúng là một trời một vực, lại còn "ôm một cái", thô tục đến mức tôi chẳng dám nghe.】
【Mọi người ai cũng vui vẻ, mỗi A Vũ nhà mấy người là không vui thôi, ai bảo anh ta hát cứ như dọa ma người khác làm chi!】
【Lúc mới nghe: Hát cái quái gì thế; Nghe một lúc: Hình như cũng cuốn phết; Cuối cùng: Ôm một cái ôi ôm một cái~】
【Bài này tên là "Đại Hoa Kiệu" à? Hoài cổ thật đấy, giờ toàn đi ô tô chứ làm gì còn kiệu hoa nữa.】
【...】
