Trời đã ngả về chiều, ta cẩn thận cất bình sứ nhỏ đựng Hồng tỷ, men theo đường mà đến Tây giáo. Chu Văn đã chờ sẵn từ lâu, từ xa xa đã vẫy tay gọi.
Trên vai ta đeo một cái túi, bên trong có Đào Mộc Chỉ Hổ mà sư phụ tặng, Đào Mộc Kiếm treo ở tiệm, thêm một đống bùa chú. Đám bùa này vốn là do sư phụ vẽ xong quẳng vào sọt rác, may mà Cảnh Điềm nhặt lại đưa ta, bảo “biết đâu có lúc lại dùng được.”
Theo Chu Văn trèo cửa sổ mà vào, cả toà nhà lâu lắm không có người lai vãng, đại môn phong kín từ lâu. Trên đường đi y còn lải nhải khuyên ta:
“Hoặc thì lo học hành cho tốt, hoặc thì đi khám bác sĩ. Học sinh bây giờ áp lực lớn lắm, không cẩn thận sẽ sinh ra vấn đề tinh thần, ví dụ như ta… ví dụ như ngươi.”

