Diệp Thừa Thiên khẽ cười, biết ngay mọi sự vẫn nằm trong tầm khống chế của mình.
“Nghe rõ chưa, lôi xuống xử tử!” Trong mắt hắn tràn đầy đắc ý. Tên Lý Tự Tại này trước nay vốn không coi hắn ra gì, lại còn vướng tay vướng chân, đáng lẽ đã nên chết từ lâu!
Lý Tự Tại hơi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Phương Tri Ý, rồi lại như chấp nhận số mệnh mà cúi đầu xuống.
Trong mắt hai tên thị vệ thoáng hiện vẻ không đành. Phải biết Lý Tự Tại chính là cấp trên của bọn họ, nhưng trước đó Vương gia đã từng nói, gặp Diệp Thừa Thiên cũng như gặp chính ngài.

