Một lát sau, nàng bỗng thấy tâm thần mơ màng, lại có cảm giác hụt hẫng.
Từ Thanh La đỡ lấy cánh tay trái của nàng, nhẹ giọng nói: “Sở tỷ tỷ, đừng nhìn chằm chằm vào mắt sư phụ, cẩn thận kẻo bị sư phụ mê hoặc.”
Sở Linh quay đầu lườm Từ Thanh La đang cố nén cười: “Nói năng linh tinh!”
“Dù sao cũng phải cẩn thận đôi mắt của sư phụ, ta nói vậy cũng vì tốt cho tỷ thôi.” Từ Thanh La cười nói.

