“Mẹ ơi… Tịch Thị thật sự có đồ ăn sao? Con đói quá!”
Một đứa trẻ chừng bảy, tám tuổi đang nằm trong lòng mẹ. Mặt cậu bé hóp lại vì đói, thành ra đôi mắt trông càng to hơn.
Mẹ cậu cũng gầy trơ xương, tóc khô xác, đeo một cặp kính không gọng, nhưng tròng kính đã mờ đục vì bị mài xước từ lâu. Da mặt chị cũng sần sùi thô ráp, trên người mặc một chiếc áo bò cũ bẩn thỉu.
Người mẹ nuốt khan một cái. Con đói, mà thật ra chị cũng đói.

