Chúng nhân trầm mặc, việc A Đương phát nạn nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người.
“Thánh Hoàng…” Có người lên tiếng, A Đương lạnh lùng nhìn sang: “Nghị viên Ước Khắc, ngươi muốn nói gì?”
Giọng Ước Khắc hơi khựng lại, y thở dài một tiếng nói: “Ta biết Thánh Hoàng muốn nhân cơ hội này để trừ bỏ tệ nạn, nhưng không thể hành động như vậy được.”

