Hai ngày sau, đám người Lữ Bố đang ở nơi Thái Châu xa xôi nhận được thánh chỉ từ kinh thành. Nội dung vô cùng đơn giản: Chủ phạm xử tử, những kẻ còn lại lưu đày.
Đạo thánh chỉ này chỉ đơn giản bày tỏ thái độ của kinh thành, nhưng thao tác cụ thể ra sao thì lại giao cho bọn họ quyền tự chủ rất lớn.
Ví như việc định đoạt thế nào là chủ phạm. Phàm là kẻ tham gia đều tính là chủ phạm, người nhà tính là tòng phạm? Hay chỉ kẻ cầm đầu mới là chủ phạm, còn những kẻ tham gia khác chỉ tính là tòng phạm?
Đây là một vấn đề vô cùng nghiêm túc.

